Người ta lựa chọn cô đơn, không hẳn vì họ không chịu mở lòng, thế giới của người cô đơn, hình bóng và hoài niệm về ngày cũ hay những gì đã mất luôn hiện rõ mồn một, đè nén, lâu dần cảm xúc cũng khô khan.
Nhưng rồi cũng đành phải chấp nhận mọi thứ, vốn dĩ đó là cuộc sống mà, chi bằng tự vẽ cho chúng ta một cuộc sống hài hoà và nhiều màu sắc của sự cô đơn…
Cố gắng dậy sớm mỗi ngày, đón ánh nắng ban mai cùng tách trà cho một ngày mớiTận hưởng màu xanh cuộc sống, điều mà vốn dĩ ta đã bỏ qua khi lòng nhiều vướng bậnHoa lá luôn đem lại năng lượng tích cực và cảm giác dịu dàng giữa nhiều thứKhông gian sạch sẽ, trong lành tốt cho sức khoẻLàm việc hết mình để thôi không phải nghĩ đến chuyện chi đó phiền muộn nữaDành chút thời gian buổi chiều muộn hoặc ban đêm để lắng đọng, thư giản sau một ngày làm việcChia sẻ những chuyện cuộc sống cho bạn bè, người thânĐọc những mẫu tin, câu chuyện, chuyên mục ưa thích và cố thôi không động vào những lưu giữ đã cũ nữaCất tiếng hát mà đừng ngại ngùng để đầu óc thoải mái cùng những giai điệu yêu thíchTrải nghiệm những thứ mới mẻ ngoài kiaĐừng chờ ai tới mức quên đi bản thân mình nữa, thay vào đó thời gian rảnh hãy trải nghiệm thực tế…
Trưởng thành khiến chúng ta có những thói quen:
+ Giữ kín hết mọi chuyện cho riêng mình.
+ Luôn mỉm cười để nói: Đâu có gì đâu!
+ Tự ôm lấy mình, tự lau nước mắt cho mình. Khi mình yếu đuối.
+ Thói qu
Điều khiến cho ta thức suốt màn đêm không phải là cà phê hay thuốc lá, mà chính là những câu chuyện vốn dĩ chưa bao giờ ngủ yên ở trong lòng. - Cuộc sống Sài Gòn
Đến mội thời điểm nào đó bạn sẽ nhận
?Cuộc đời ai rồi cũng sẽ gặp o1 người mà nếu chẳng lấy được người ấy thì sau này có lấy ai cũng sẽ chẳng còn quan trọng nữa.
Bởi vì người ấy đã trở thành duy nhất của mọi cung bậc hờn giận yêu thương,
Ngày 2/6, UBND TP Hồ Chí Minh vừa ban hành văn bản hỏa tốc gửi Công an thành phố và các sở, ngành, địa phương nhằm siết chặt công tác quản lý người lang thang xin ăn và các đối tượng cần bảo vệ khẩn c
Dòng người hối hả đi về trên phố, về nơi mà có những người yêu thương họ đang chờ. Còn em chỉ biết ngồi đó, lặng nhìn những hạt mưa rơi để rồi giọt nước mắt mặn chát kia lại rơi trong vô thức.
Mỗi ng
Sau khi TP.Hội An “mở cửa” hoạt động du lịch, đồng thời đón đoàn khách quốc tế đầu tiên đến tham quan khu phố cổ, chị Phạm Thị Nguyên Phương (chủ một shop hàng da trên đường Trần Phú) cũng mở cửa và