Căn cứ hải quân Cam Ranh, Khánh Hòa, 20:05 ngày 22/02…
Trong một căn phòng với ánh đèn hiu hắt, có một vị đại tá với khuôn mặt khắc khổ, đang cầm trên tay một ly rượu dâu đỏ, một chốc lại lắc lắc những viên đá lạnh bên trong chiếc ly tạo ra âm thanh vang vọng khắp cả căn phòng nhỏ. Rồi ông chậm chậm nói với một vị sĩ quan trẻ ngồi đối diện mình trong căn phòng, rằng:
- Thuyền trưởng, đây là lần đầu tiên tàu ngầm của anh sẽ được nạp đầy đủ nhiên liệu, đạn dược, lương thực để anh thực hiện nhiệm vụ diễn tập lần này, anh có ý kiến gì về sự khác biệt trong công tác hậu cần lần này không?
Người sĩ quan đối diện mang hàm trung tá, vẻ mặt hơi đen rám màu sương gió của biển cả, đúng là dân hải quân ai cũng vẻ ngoài na ná nhau, có lẽ do đặc thù nghề nghiệp, ông ta trả lời cấp trên, rằng:
- Thưa Tư lệnh, tôi không có ý kiến gì ạ, nhưng tôi chỉ muốn biết thêm về nữ sĩ quan – chuyên gia vũ khí được tăng cường thêm lần này một chút, ngoài hồ sơ về cô ấy thì có gì bên ngoài lề mà tôi có thể biết thêm không nhỉ?
- Tư lệnh: Xưa nay cậu đâu có tính tò mò nhiều như vậy, hay là tôi vẫn chưa hiểu hết về người học trò của mình nhỉ?
- Thuyền trưởng: Thưa Thầy, em không tò mò nhưng chỉ cảm giác rằng lần này có vẻ không phải là một nhiệm vụ diễn tập bình thường, nó có gì đó khác hẳn mọi lần.
- Tư lệnh: Hãy luôn tin tưởng vào cấp trên và đồng đội, đó là bài học đầu tiên tôi đã dạy cho cậu. Như tôi đã nói, lần này chỉ là một cuộc thử nghiệm vũ khí và hệ thống động cơ đẩy mới.
Sau đó ông đại tá nâng ly rượu lên đưa về phía học trò, rồi uống cạn:
- Chúc cậu và thủy thủ đoàn của mình hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
– Trung tá đứng lên nghiêm chào: Tuân lệnh!
Rồi ông quay người mở cửa bước ra khỏi căn phòng nhỏ. Sau khi ông rời đi, ngài Tư lệnh với vẻ đăm chiêu, rút chiếc điện thoại từ túi áo ra và gửi đi một tin nhắn: Kỵ sĩ đã vào bóng đêm với mũi tên…
Bên ngoài quân cảng, vị trung tá đi nhanh ra đến nơi điểm danh phía trước chiếc tàu ngầm đen xì, xung quanh chiếc tàu ngầm là một không gian tối mịt chỉ có hiu hắt những ánh sao xa xăm trên bầu trời, điểm nhấn duy nhất chỉ là một chiếc đèn nhấp nháy đỏ sáng trên khu vực tiềm vọng của tàu ngầm.
Khi thấy vị thuyền trưởng, vị thuyền phó và thủy thủ đoàn đồng loạt đứng nghiêm, đưa tay lên chào điều lệnh, tiếp đó vị thuyền phó đứng bên trái hô to:
- Báo cáo thuyền trưởng, tôi là thiếu tá – Chính uỷ, Phó thuyền trưởng, công tác hậu cần tàu ngầm đã hoàn tất, công tác kiểm tra kỹ thuật, vũ khí đã hoàn tất, cán bộ chiến sĩ tàu ngầm HQ-183 đã có mặt đủ, sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ.
- Vị Thuyền trưởng hô to: Xuất phát…
Cách đó không xa bên ngoài khu neo đậu của cảng, trên ca bin chỉ huy của một chiếc tàu chiến Molniya đang đứng yên một chỗ giữa biển khơi nhấp nhô những ngọn sóng nhẹ, một người lính thông tin ngồi trước màn hình máy tính nói:
- Thưa Thuyền trưởng, ta vừa nhận được thông báo Tàu ngầm HQ-183 đã xuất phát.
Vị thuyền trưởng tàu Molniya liền tiến tới khu vực điều khiển tàu, với tay lên trên cầm chiếc bộ đàm xuống:
- Tôi là Thuyền trưởng Molniya HQ-378, lệnh cho toàn bộ Hải đội thực hiện nhiệm vụ…
Trong màn đêm tĩnh mịch, một Hải đoàn với 1 tàu Molniya dẫn đầu, 1 tàu ngầm, hai bên và phía sau là 4 tàu hộ vệ dàn thành một đội hình tiến ra khơi.
Sân bay Tân Sơn Nhất, 00:42 ngày 26/02…
Từ phía sảnh chính sân bay có một chàng thanh niên mặc bộ đồ phong cách trẻ trung với quần rin áo thun kính đen mũ lưỡi trai, mang theo chiếc balo nhỏ, đi đôi giày sneaker màu nâu đang rảo bước đi bộ ra bên ngoài, dáng vẻ khá là uể oải như vừa trải qua một chuyến bay dài, trông anh ta trạc tuổi ngoài đôi mươi. Đến khu trung tâm thương mại của sân bay, cậu ta nhấn thang máy, đi lên tầng 5 của khu, sau đó đi bộ lên tầng thượng của toà nhà, từ đây đứng hóng gió có thể quan sát thấy cả sân bay rộng lớn.
Phía sau một góc khuất trên sân thượng, đã có một người đàn ông trạc tuổi lục tuần đứng sẵn ở đó, khi thấy cậu thanh niên bước tới ông ta liền nở nụ cười thật lớn, kéo cậu ta lại với một cái ôm nhẹ nhàng:
- Cậu vẫn khoẻ chứ, Thịnh? Mới 2 năm ở Seoul mà nay đã thành một doanh nhân giàu có, bảnh bao trông thấy nhỉ.
Chàng thanh niên cũng cười thật nồng hậu, vẻ mệt mỏi của anh như đã tan biến khi gặp lại người đàn ông. Cả hai cùng đứng tựa tay vào lang can, ngắm nhìn cảnh xa xôi về đêm, chàng thanh niên đáp:
- Dạ cháu vẫn khoẻ, mua rẻ bán mắc tiết kiệm nữa thì cũng có dư được một ít ở bên đấy rồi chứ ạ. Cháu luôn nghe ngóng về sức khoẻ của chú ấy chứ, lúc nào nghe chú cũng khoẻ là cháu thấy vui rồi. Nhưng mà chú gọi cháu về gấp như vậy là sao ạ?
- Người đàn ông: Chú đã lớn tuổi cũng sắp nghỉ ngơi rồi, ấy vậy mà các Bác lại giao chú phụ trách nhiệm vụ lần này. Trước tiên để chú nói cho cháu biết tình hình, hiện tại cách đây 4 ngày phía ta cử một chiếc tàu ngầm số hiệu HQ-183 thực hiện nhiệm vụ tuyệt mật thử nghiệm hệ thống động cơ đẩy mới, kế hoạch bên ngoài chỉ là diễn tập bắn tên lửa từ tàu ngầm. Tuy nhiên, sáng sớm nay tàu ngầm đã không thể liên lạc. Hải đội huấn luyện tập trận cùng không nghe thấy bất cứ tiếng nổ nào cũng như mảnh vỡ hay vết dầu loang trong phạm vi diễn tập. Theo quy trình cấp độ chiến đấu, khả năng tàu ngầm có thể đã chuyển qua thực hiện nhiệm vụ cấp độ 1 – thực hiện đòn trả đũa, hoặc bắn tên lửa tới toạ độ chỉ định trong trạng thái cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.
- Chàng thanh niên: Tàu ngầm ở trạng thái như thế thì nó sẽ nhận lệnh cấp độ 1 từ ai? Và cháu sẽ làm gì ạ? Chú cũng biết rồi đấy, cháu chỉ nghiệp vụ an ninh kinh tế thôi mà.
- Người đàn ông: Mệnh lệnh sẽ gửi đi từ máy tính quân sự với các mã bảo mật của Chủ tịch nước, Tổng bí thư và Bộ trưởng Quốc phòng. Các đồng chí Cục A02 Công an cho biết hiện tại có rất nhiều liên lạc vệ tinh và deep web trong nội bộ cấp cao trung ương của ta mà các điểm kết nối trong đó có Hàn Quốc, do đó chú nghĩ ngay đến cháu.
- Chàng thanh niên: Đừng nói là chú nghi ngờ cháu đó chớ.
- Người đàn ông: Bậy, GDDI thì cháu là người mà chú tin tưởng nhất!
- Chàng thanh niên vẻ mặt trầm tư: Cháu cảm ơn chú.
Người đàn ông đưa cho chàng thanh niên một chiếc tai nghe, nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói:
- Cháu xuống sân bay gặp chú ở đây cũng khá lâu rồi đấy, chiếc tai nghe này sau khi khởi động chỉ nghe được một lần duy nhất, bên trong là các sự kiện khác. Cháu vừa về nên cứ ở nhà thăm gia đình nghỉ ngơi vài ngày, cho chú gửi lời thăm gia đình cháu nhé. Ở đây thì chú sẽ gọi điện trực tiếp cho cháu, kế hoạch và nhiệm vụ thì chú sẽ liên hệ cháu bằng group web.
Nói rồi người đàn ông đi bộ lại chỗ cầu thang thoát hiểm, biến mất trong màn đêm yên tĩnh. Chàng thanh niên nhận chiếc tai nghe xong vẻ mặt còn chưa hiểu gì cho lắm:
- Dạ cháu cảm ơn chú nhé!
Sau đó cậu ta châm một điếu thuốc, gió trên sân thượng mát mẻ dễ chịu, trong lòng lúc này chỉ muốn về thăm nhà ngay, ở Hàn Quốc 2 năm nhưng vì công việc nên ít khi cậu ta liên hệ về. Gắn chiếc tai nghe vào tai, giọng nhẹ nhàng của một cô gái vang lên: Một kỹ sư của dự án xuất khẩu tàu ngầm của Nga đã bị ám sát tại Moscow, FSB xác nhận kẻ tình nghi trên tàu điện ngầm là một người Việt. Vệ tinh dân sự của Hàn Quốc sắp hết thời gian hoạt động sắp trở về bầu khí quyển theo dự kiến nhưng hiện tại lại mất liên lạc không thể điều khiển, phía NIS thông báo có mối liên hệ với lực lượng 86 của ta. Hẹn gặp lại anh nhé!
Sau đó chiếc tai nghe không còn phát ra âm thanh nào nữa. Lúc này không gian lại trở về với màn đêm yên tĩnh, một làn khói thuốc vẫn bay theo những cơn gió.
Điện Kremlin…
Một sĩ quan cấp cao là phó giám đốc FSB tiến bước nhanh vào một căn phòng. Giơ tay lên chào và nói:
- Thưa Tổng thống, vệ tinh của ta đã chụp hình được một đội hình tàu chiến của Việt Nam vừa khởi hành. Mạng lưới của ta báo về thì đây là một đợt tập trận khả năng tác chiến của lớp tàu chiến Molniya cải tiến, huấn luyện phối hợp với tàu ngầm. Tuy nhiên cách đây 30 phút thì vệ tinh của ta không thể bí mật định vị được tàu ngầm HQ-183.
Vị Tổng thống đứng quay lưng lại nghe sĩ quan báo cáo đến đoạn này, lập tức quay người lại nói:
- Hệ thống bí mật bị trục trặc hay sao?
- Vị sĩ quan: Thưa ngài, theo phân tích dữ liệu thì hệ thống bí mật đã bị tắt. Hôm qua một kỹ sư trong dự án chế tạo tàu ngầm cho Việt Nam đã bị ám sát trên tàu điện ngầm, khả năng phía Việt Nam đã biết hệ thống định vị bí mật từ kỹ sư này và tắt nó trong trường hợp thực chiến khẩn cấp, cho thấy đây không phải là một cuộc diễn tập, FSB đang phân tích tình huống khẩn cấp.
- Tổng thống: Nếu phía bạn biết được các lớp tàu chiến ta xuất khẩu có hệ thống bí mật sẽ gây ra mối nghi ngờ và căng thẳng ngoại giao. Lập ngay một đội đặc biệt do anh trực tiếp chỉ huy phải lập tức tới Việt Nam, hãy dùng tất các mạng lưới của các anh để nắm cho được thông tin.
- Vị sĩ quan: Vâng thưa ngài.
