Người ta lựa chọn cô đơn, không hẳn vì họ không chịu mở lòng, thế giới của người cô đơn, hình bóng và hoài niệm về ngày cũ hay những gì đã mất luôn hiện rõ mồn một, đè nén, lâu dần cảm xúc cũng khô khan.
Nhưng rồi cũng đành phải chấp nhận mọi thứ, vốn dĩ đó là cuộc sống mà, chi bằng tự vẽ cho chúng ta một cuộc sống hài hoà và nhiều màu sắc của sự cô đơn…
Cố gắng dậy sớm mỗi ngày, đón ánh nắng ban mai cùng tách trà cho một ngày mớiTận hưởng màu xanh cuộc sống, điều mà vốn dĩ ta đã bỏ qua khi lòng nhiều vướng bậnHoa lá luôn đem lại năng lượng tích cực và cảm giác dịu dàng giữa nhiều thứKhông gian sạch sẽ, trong lành tốt cho sức khoẻLàm việc hết mình để thôi không phải nghĩ đến chuyện chi đó phiền muộn nữaDành chút thời gian buổi chiều muộn hoặc ban đêm để lắng đọng, thư giản sau một ngày làm việcChia sẻ những chuyện cuộc sống cho bạn bè, người thânĐọc những mẫu tin, câu chuyện, chuyên mục ưa thích và cố thôi không động vào những lưu giữ đã cũ nữaCất tiếng hát mà đừng ngại ngùng để đầu óc thoải mái cùng những giai điệu yêu thíchTrải nghiệm những thứ mới mẻ ngoài kiaĐừng chờ ai tới mức quên đi bản thân mình nữa, thay vào đó thời gian rảnh hãy trải nghiệm thực tế…
Điều khiến họ thức suốt màn đêm không phải cafe và khói thuốc với đàn ông, không phải là son phấn hay quần áo với phụ nữ, mà là những câu chuyện vốn dĩ chưa bao giờ ngủ yên trong lòng.
Tôi đã đọc ở
Trai ngoan liều mình: “Anh sẽ chết vì em”. Trai hư nhếch mép: “Chẳng có ai chết vì ai hết, mà cớ gì phải chết? Đời còn dài, tình còn đẹp, chết thì lấy ai yêu em?” Trai ngoan âm thầm thích bạn, bẽn lẽ
?Có lúc, chúng ta bỏ qua người kia, không phải bởi vì bản thân không còn quan tâm nữa. Mà là bởi vì chúng ta ý thức được người nọ không cần thiết nữa.
Làm người, đừng sống quá mệt mỏi, đừng bận rộn