Con đường mà chúng ta lựa chọn đôi khi lại không giống với con đường mà bố mẹ mong muốn . Có những đam mê rất khác biệt , rất riêng , nhưng lại bị che lấp bởi sự kì vọng và lo lắng của gia đình . Không phải vì ba mẹ không thương , mà vì nỗi lo lắng khiến họ vô tình ép ta bước trên lối đi không thuộc về mình . Chúng ta đi mà lòng nặng trĩu , mang theo một đam mê , ước mơ chưa từng được thực hiện.
Mỗi ngày trôi qua , là một ngày mà ta tự hỏi : Nếu được chọn lại , liệu mình có đủ can đảm đi theo con đường mình mong muốn ?
Nhưng hãy nhớ rằng , cuộc đời là của ta , không ai có thể sống thay ta cả một đời . Chỉ khi dám chọn con đường mình mong muốn , dù đúng hay sai , ta mới thật sự trưởng thành . Và có lẽ , đó cũng là cách chân thành nhất để ba mẹ hiểu rằng : Ta đang cố gắng sống thật với chính mình .

