Đã từng có lúc , chúng ta được sống trong ánh nhìn ngưỡng mộ , được gọi là xuất chúng . Từng tin rằng mình sẽ khác , sẽ không giống ai , sẽ đi rất xa .
Rồi lớn lên , mọi thứ không còn dễ dàng . Áp lực có , thất bại xuất hiện và ánh sáng năm nào dần vụt tắt . Có những ngày , ta tự hỏi liệu mình đã đánh mất điều gì ?
Nhưng thật ra ta không hề thua cuộc . Việc bạn vẫn bền bỉ bước tiếp giữa khó khăn đã là một loại thành công rực rỡ rồi .Và chỉ cần chưa bỏ cuộc thì con đường phía trước vẫn còn ánh sáng chờ ta .
Không còn xuất chúng như ngày xưa không phải là điều đáng buồn – điều đáng buồn nhất là quên mất mình đã từng nỗ lực đến nhường nào .

