Đã có lúc ta thấy mình thật nhỏ bé giữa rất nhiều người giỏi giang. Ta từng buồn, từng nghĩ mình không đủ tốt. Nhưng rồi ta nhận ra, mỗi người đều có một giá trị riêng, chỉ là đôi khi ta quên nhìn về chính mình. Khi học cách chấp nhận bản thân, ta […]

Đôi khi, sự giúp đỡ dù nhỏ bé cũng đủ sưởi ấm lòng người, mang lại niềm vui giản dị khi thấy cuộc đời bớt đi một chút khó khăn. Những cử chỉ quan tâm đúng lúc giúp con người xích lại gần nhau, để không ai cảm thấy lạc lõng giữa cuộc sống bộn […]

Giữ lại điều quen thuộc khiến ta an tâm, bởi đó là bộ môn đã gắn bó suốt ba năm. Nhưng ta vẫn tự hỏi: ở lại vì yêu thích, hay chỉ vì sợ phải bắt đầu lại? Điều mới mang theo hy vọng, nhưng cũng đầy lo lắng và bất định. Ta băn khoăn: […]

Sự vô cảm trong xã hội không ồn ào, nó nằm trong những ánh nhìn lướt qua nỗi đau của người khác. Ta thấy, ta biết, nhưng lại chọn quay đi, như thể mọi chuyện không liên quan đến mình. Dần dần, sự im lặng ấy trở thành thói quen. Ta quen thờ ơ trước […]

Có những lúc ta dần đánh mất chính mình chỉ vì những lời bàn tán ngoài kia quá ồn ào. Ta lắng nghe, ta nghi ngờ bản thân, rồi vô thức uốn mình theo những khuôn mẫu không thuộc về ta. Nếu như ta cứ sống để làm vừa với một vai mà xã hội […]
