Nếu có một ngày, bạn thấy rằng cảm xúc của mình chẳng thể diễn tả thành lời, thay vào đó chỉ muốn bản thân biến mất giữa phố đêm rực rỡ ánh đèn, thì đó chính là cô đơn.
Và...
Ngày ngày ở giữa đám đông, chen chúc trên những con đường góc phố đông nghịt người, nhiều khi giật mình, trời ơi, họ kia, đồng loại mình kia, sao mình lại thấy cô đơn đến rã rời… Lúc...
?Cứ tưởng vì một ai đó, mình có thể làm bất kỳ điều chi, chỉ cần đổi lại rằng, xin hãy đừng đi..
Nhưng hóa ra, điều mình có thể cầu xin là xin với chính mình, rằng thương mình...
Lắm lúc, chẳng cần uống mà người ta vẫn có thể say... Rồi chẳng cần phải đau lần này người ta mới nhớ lại nỗi đau trước.
Và ta thường sống trong 2 góc độ. Một cái là để giả...
?Mong rằng cậu là người cuối cùng mà tớ yêu..
?Có bao nhiêu người trên thế gian này, con tim chung nhịp nhưng chẳng thể cầm tay đi tới cuối con đường? Nhân duyên này liệu sẽ khổ đau chăng?...