Ông cha ta từ bao đời đã dạy : ” Ăn quả nhớ kẻ trồng cây ” , một lời nhắc nhở giản dị nhưng sâu sắc về lòng biết ơn .Có đôi lúc lớn lên giữa bộn bề lo toan, ta vô tình quên mất rằng phía sau mỗi điều bình yên mình đang có là sự hy sinh thầm lặng của ai đó .
Lòng biết ơn không ồn ào , chỉ lặng lẽ tồn tại trong cách ta nghĩ và cách ta sống mỗi ngày . Là khi ta biết trận trọng những điều nhỏ bé mình đang có , một bữa cơm mẹ nấu , một lời quan tâm , đến những ngày bình yên tưởng chừng rất đỗi bình thường .
Chính những điều thầm lặng ấy nhắc ta học cách nhìn lại và nói lời cảm ơn khi còn có thể. Biết ơn không làm ta nhỏ bé đi, mà khiến trái tim ta đủ sâu sắc để yêu cuộc sống này một cách trọn vẹn hơn.

