Đời người, thứ khó chấp nhận nhất chính là việc ta nhận ra rằng sau tất cả mọi cố gắng của bản thân vì một ai đó, một thứ gì đó, thì đến cuối cùng tất cả cũng rời...
“Anh sẽ không nhớ em lâu đâu!” - Khi nói câu cuối cùng, Ninh mỉm cười. Nụ cười toả sáng thông minh mà sau ba năm quen nhau, nó vẫn khiến tôi choáng váng say mê pha lẫn căm...
Mấy bữa nay website – đứa con tinh thần bị lỗi, bộ phận kỹ thuật nói sửa lại rất lâu, kệ, lâu mấy cũng được mà, chỉ cần nó khoẻ lại, và trở về với tôi thì lâu mấy...
Sống cùng một thành phố, dưới cùng một bầu trời, chưa bao giờ vô tình gặp lại nhau – người cũ. Là vì ta né tránh nhau quá tài, hay là tại vì đã hết duyên nợ thật rồi...